Nội dung

I. VIỆC CẦU NGUYỆN TRONG KINH THÁNH VÀ TRONG HỘI THÁNH

1. Việc cầu nguyện trong Cựu Ước

2. Việc cầu nguyện trong Tân Ước

3. Việc cầu nguyện trong Hội thánh

Sau khi đưa ra những đòi hỏi của sự công chính mới, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5, 48). Đáp lại đòi hỏi ấy của Người, ta đã cố gắng mãi mà vẫn thất bại, ta thấy mình như bất lực. Ngay lúc ấy, Chúa bảo ta: “Không có Thầy anh em không thể làm được gì” (Ga 15, 5). Cầu nguyện là phương thế quan trọng nhất để đáp lại hỏi hỏi của Tin mừng, và cũng là đại phương thế để được cứu độ.

I. VIỆC CẦU NGUYỆN TRONG KINH THÁNH VÀ TRONG HỘI THÁNH

1. Việc cầu nguyện trong Cựu Ước

Kinh thánh ắp đầy những câu chuyện cảm động về cầu nguyện. Abraham chuyển cầu cho thành Sodoma và Gomora (St 18tt), Môsê cầu cho dân Israel và Thiên Chúa đã tha chết cho họ (Xh 32, 11 – 14; Đnl 9, 26 – 29). Với câu chuyện ấy, ta có thể nói rằng cầu nguyện có sức biến chết thành sống. Tương tự như thế là lời cầu nguyện của hoàng hậu Esthe (4, 17tt) và bà Giudita (9, 1 – 14). Sách Tôbia ắp đầy những lời cầu nguyện rất cảm động của Tôbit, Tôbia và Sara (3, 1 – 6; 12 – 15; 8, 5 – 7, 15 – 17; 11, 14; 13, 1 – 18). Sách Đaniel đã để lại cho ta những lời cầu nguyện, hiện đã trở thành lời cầu nguyện của Hội thánh (Đn 3, 24 – 45; 51 – 90). Cảm động nhất có lẽ là chuyện Đaniel cầu nguyện và bị ném vào hang sư tử đói (Dn 6, 1 – 45). Theo lệnh của vua Dario tất cả những ai cầu nguyện với bất cứ thần nào hay người nào ngoài ông, sẽ bị ném vào hang sư tử. Daniel vẫn cứ cầu nguyện và đã bị ném vào hang sư tử. Suốt đêm ấy Dario đã cầu nguyện với Thiên Chúa cho ông và Đaniel đã được cứu sống. Cầu nguyện vẫn tiếp tục là một đề tài quan trọng trong Tân Ước.

2. Việc cầu nguyện trong Tân Ước

Tân Ước cho thấy, Chúa Giêsu là người cầu nguyện. Chúa đã ăn chay và cầu nguyện suốt bốn mươi ngày trước khi thi hành sứ vụ công khai (Mt 4, 1 - 11). Chúa cầu nguyện trước khi chọn nhóm mười hai (Lc 2, 12 – 16), trước và sau khi làm phép lạ bánh (Lc 9, 12; Mc 6, 45), trước khi phục sinh Lazarô (Ga 11, 41 – 42), trong vườn Gietsimani (Mt 26, 36 – 46) và trên thập giá (Lc 23, 33, 44 – 46). Không còn giờ ăn uống nghỉ ngơi (Mc 3, 20) Chúa Giêsu vẫn còn giờ cầu nguyện, có khi lại còn thức trắng đêm cầu nguyện (Mc 6, 45). Thánh Luca kể lại: “Lần kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở nơi kia” (Lc 11, 1). Lần kia là lần nào, nơi kia là nơi nào? Luca không xác định được vì ở đâu Chúa cũng cầu nguyện và lúc nào Chúa cũng cầu nguyện.

Với Chúa Giêsu, cầu nguyện là hướng về Cha, hướng về Cha khi thất bại (Mt 11, 25tt), lúc thành công (Mt 19, 6; ga 12, 20 – 32), để cho ý Cha được thành sự (Mt 26, 39, 46; Ga 17, 4). Với lời cầu nguyện trên thập giá, Chúa Giêsu đã buông bỏ mọi sự vào trong tay Cha (Lc 23, 33, 44 – 46).

Như thế, cầu nguyện đối với Chúa Giêsu không chỉ là một lời thưa lên với Cha nhưng là cả một cuộc đời làm theo ý Cha và là dành cả cuộc đời để Cha tự do sử dụng.

Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện vì không có Người ta không làm được gì (Ga 15, 5; 21, 15 – 19), “xin sẽ được, tìm sẽ thấy, gõ sẽ được mở cho” (Lc 11, 1 – 13: Mt 6, 5 – 6). Chúa bảo cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ (Lc 22, 39). Là môn đệ của Chúa Giêsu, ta không thể không cầu nguyện (Ep 6, 18; Col 4, 2; 1Tx 5, 16).

3. Việc cầu nguyện trong Hội thánh

Cầu nguyện là nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa, để yêu mến, thờ lạy, ca tụng, tạ ơn và khẩn xin những gì cần thiết cho ta[1]. Cầu nguyện là sống tương quan hiệp thông với Thiên Chúa[2]. Có ba hình thức cầu nguyện: khẩu nguyện, tâm nguyện và chiêm niệm[3].

Sau khi khẳng định, đời sống thiêng liêng mà không có cầu nguyện thì chẳng khác gì có Tin mừng mà không có Đức Kitô, cha Henri M. Nouwen đã định nghĩa cầu nguyện là vươn lên cùng Thiên Chúa, là ra khỏi những bận tâm về chính mình, là tiếp xúc cách sáng tạo với nguồn của mọi sự sống, là rời bỏ vùng đất quen thuộc, là bước vào một thế giới mới và ở lại với Chúa Giêsu. Khi không cầu nguyện, tức không đụng chạm được với Đấng Cứu Chuộc yêu thương, cuộc sống sẽ thành một gánh nặng khủng khiếp: ta sẽ chỉ thấy phải xóa đói giảm nghèo, vạch trần bất công, chiến thắng bạo động, chấm dứt chiến tranh và xóa bỏ cô đơn thôi, nhưng lại bất lực hoàn toàn đối với nhiệm vụ ấy[4].

Cầu nguyện là đi lên cùng Thiên Chúa, là đi vào hiệp thông, là một hành động vâng phục, là mở mình ra cho tình phụ tử của Thiên Chúa và để cho mình thành con cái Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã thành ơn cứu chuộc nhờ đã trở thành lời cầu nguyện[5].

Thánh Têrêsa Avila, một bậc thầy vĩ đại của việc cầu nguyện, không chỉ cho ta thấy lợi ích, những thách thức, khô khan và cách khắc phục những khó khăn ấy trong đời sống cầu nguyện mà còn cho ta thấy bốn bậc cầu nguyện và những phương thế để đạt đến bậc cầu nguyện cao nhất. Bài viết này sẽ tóm tắt những kinh nghiệm của thánh Têrêsa Avila về cầu nguyện và bốn bậc cầu nguyện.

______

[1] Hội Đồng Giám mục Việt nam, Ủy Ban Giáo lý Đức tin, Tự Điển Công giáo, tr. 114.

[2] GLHTCG 2564 – 2565.

[3] Hội Đồng Giám mục Việt nam, Ủy Ban Giáo lý Đức tin, Tự Điển Công giáo, tr. 114.

[4] Henri M. Nouwen, Chỉ Có Một Điều Cần Thôi, bản dịch của linh mục Đaminh Nguyễn Đức Thông, CSsR, tr. 31 – 32.

[5] F. X. Durrwell, Đức Kitô, Mầu Nhiệm Vượt Qua của Ta, tr. 98.

(còn tiếp)