Chúa Yêsu chưa từng là một sinh viên đại học Tổng Hợp làm luận văn tốt nghiệp về khoa Hóa, nhưng Ngài thuyết trình về muối hay quá, đúng quá.

Muối là một chất có khả năng tạo ra những biến đổi hóa học có lợi cho đời sống con người. Cứ thấy đồng bào dân tộc ở các vùng Tây Nguyên, Tây Bắc, họ quý Muối, khát Muối như thế nào thì mới thấm thía: “Chính anh em là Muối cho đời. Nhưng Muối mà lại nhạt thì lấy gì mà muối cho nó mặn lại? Muối ấy đã thành vô dụng, chỉ còn việc đổ ra ngoài đường cho người ta chà đạp lên mà thôi!”

Chúa Yêsu cũng không hề là một nhà nghiên cứu trẻ của Viện Vật Lý, nhưng Ngài phân tích về hiệu quả va đập của các hạt tạo ra nhiệt lượng và ánh sángsao mà tài tình thu hút đến thế.

Cứ ngẫm nghĩ rằng nếu một ngày cuộc sống ta không có ánh mặt trời, một đêm thành phố ta bị cúp điện thì mới thấy thấm thía: “Chính anh em là ánh sáng cho cuộc đời... Chẳng có ai thắp đèn rồi lại đặt bên dưới đáy thùng, nhưng người ta đặt trên đế cao để nó soi sáng cho mọi người trong nhà!”

Muối Ánh Sáng mà đemgửi gắm cho Giới Trẻ thì còn gì bằng? Tuyệt vời! Hết sức đánh động!

Có người trẻ nào mà chẳng muốn mình được giữ được sự mặn mà. Không phải chỉ là thứ duyên sắc mặn mòi của các bạn gái, cũng không phải chỉ là tính lăn xả, dấn thân, chinh phục thị trường nhanh và rộng của các bạn trai trong chuyện lập nghiệp mưu sinh. Hơn thế nhiều, đó là cái mặn của năng động nhân bản, cái mặn của thao thức tâm linh, cái mặn của Tình Yêu đem trao tặng...

Có người trẻ nào mà lại không muốn mình tỏa sáng. Đừng lầm với thứ ánh sáng đèn follow của sân khấu biểu diễn thời trang hoặc ca nhạc tạp kỹ, màn buông thì chỉ còn những lớp phấn son giả tạo phải gột rửa. Đừng ngộ nhận với thứ ánh sáng của những siêu sao bóng đá, tiếng còi kết thúc trận đấu vừa vang lên đã phải gục đầu khóc ngay trên sân cỏ vì thất bại chua cay. Ở đây là Ánh Sáng của nhân cách, của tâm hồn hướng thượng và vị tha cơ!

Muối rất rẻ, không khó mua, chẳng đáng gì so với những thứ gia vị khác. Ánh Sáng có khi chỉ le lói từ một que diêm, từ một chú ve sầu t‎ hon thôi. Thế nhưng, Muối mà đem trải, đem ướp và Ánh sáng mà đem thắp lên, chụm lại và giương cao lên, thì Muối ấy làm cho vị đời thêm mặn, thêm dễ thương và Ánh Sáng ấy thành một bó đuốc lớn làm cho sắc mầu của cuộc sống bừng lên rực rỡ.

Những Ngày Giới Trẻ Thế Giới lần thứ 17sắp mở ra. Việt Nam được một nhóm mười mấy bạn trẻ bay sang Canada tham dự, nghĩ mà vui vui, rồi nghĩ lại thấy Chúa Con số ấy chẳng thấm tháp gì so với hàng vạn bạn trẻ Công Giáo còn lại trong nước.

Nhưng nếu ngẫm nghĩ một chút sẽ thấy hàng trăm ngàn bạn trẻ Công Giáo chúng mình chẳng có gì phải tiếc là đã không được tận mắt chứng kiến biển người thắp nến quây quần bên vị Cha đã quá già mà vẫn trẻ trung, và được tận tai nghe những âm vang rộn rã, tự môi miệng được hát bài ca của Đại Hội. Chúng ta còn bao nhiêu là việc để làm, làm mà cứ như chơi đùa, mà là chơi hết mình trên một thứ “sân chơi” riêng của mình mà chẳng cần ai phải cấp passe-port!

Đó là chuyện cùng nhau chúng mình hãy tải Muối vào những giảng đường đại học hơi bị nhạt nhẽo buồn ngủ trong niên khóa mới, vào những ký túc xá chen chúc những mảnh đời trẻ chưa tìm được lý tưởng phục vụ, vào cả những sàn nhảy đang rung lên bần bật vì rượu bia và “thuốc lắc”...

Đó là chuyện cùng nhau chúng mình hãy rọi Ánh Sáng vào những lớp học Tình Thương mùa hè ở những vùng ven, vùng sâu, vùng xa, vùng cao vẫn chưa có điện tải về, vào những căn nhà mở dành cho trẻ em đường phố, vào cả những ngõ hẻm, những góc công viên mập mờ tụm năm tụ bảy để chích choác Ma Túy...

Bạn trẻ chúng mình đâu có sợ thất nghiệp, không biết đi đâu và làm gì, miễn là Muối còn mặn, luôn mặn Đèn vẫn mãi sáng rực rỡ giữa đời!

Lê Quang Uy, DCCT, Sàigòn 2002